Phần 1. Xuất thân và những lần lầm lỡ.
Ngày trước lúc
tôi còn bé hình ảnh về một gia đình với người cha và mẹ chỉ biết bán sức lao động
cặm cụi làm ăn chăn nuôi và trồng cấy. Lớn hơn tôi đi ra ngoài và thấy những ngôi
nhà cao to những cánh đồng xa xa khoảng cách là vô cực, trong ngôi nhà kín cổng
cao tường đó người ta sống trong nhung lụa, họ nuôi chó và bao nhiêu người
loanh quanh trước khoảng sân để chăm sóc vườn hoa, tưới cây cảnh.
Tôi về nhà và
hậm hực tại sao mình lại sinh ra trong một gia đình nghèo bố mẹ chỉ là người nông
dân chân lấm tay bùn? Làm sao để giàu có như người khác hay thoát ít nhất thoát
khỏi cái kiếp sống của một đứa nhà quê?
Năm 19 tuổi tôi
ra đi, bước vào cổng trường đại học với bao mơ ước của một người khốn khó, xuất
thân thấp kém và thể hình cũng chẳng lực lưỡng gì.... tôi nghĩ suy và toan tính
đủ thứ với số tiền ít ỏi bố mẹ gửi lên. Tất nhiên ở đây – nơi thành phố phồn
hoa đô thị nó là ít nhưng quê tôi đó là cả một sự cố gắng vất vả trả giá bằng mồ
hôi nước mắt thậm chí là máu thịt của phụ huynh.
Đã bao giờ bạn
từng nghe ai đó nói: Cuộc đời là cả một chặng đường đầy đinh và kẻ lữ hành bàn
chân cần đổ máu. Ai cũng thế chẳng qua đôi chân họ được bảo vệ bằng vật gì, thứ
đó nếu đủ tốt thì những cái đinh kia chỉ để trang trí mà thôi còn những người
như tôi đôi chân trần mà bước. Ao ước có một đôi giày đủ cứng để không phải chịu
đau trên con đường dài phía sau nhưng....
Hoài bão càng
lớn lao thì thực hiện càng khó cũng như khả năng mình không có mà lại muốn thành
công, tôi nhanh chóng ném mùi của thất bại. Chân ướt chân ráo bước lên đây với
2 bàn tay trắng, cuộc đời này là vô số đắng cay, với suy nghĩ “làm giàu không khó” quan trọng có gan hay không
tôi đầu tư tất cả gì mình đang có: sức khỏe vài đồng tiền, hiện vật là chiếc xe
đạp và cái notebook được bố mẹ tặng vì đã đỗ kỳ thi.
Có lẽ thất bại
lần ấy tôi có thể đổ lỗi tại bản thân vì số mình đen đủi, trong khi bao người họ
cũng làm như tôi thế mà họ lại sinh tiền, nhiều tiền.... nói một chút là tôi đem
tiền đầu tư vào lô đề. Mất 1 phần tiền vốn, mất 2 phần rồi dần dần mất trắng, tôi
vẫn cố vớt vát với chút niềm tin “lần này may mắn ta sẽ lấy lại hết”. Tôi nợ nần
2 triệu, 5 triệu, 17 triệu, tôi sợ.
Mỗi tháng ở
nhà ba mẹ gửi lên 1 triệu 2 tới 1 triệu 5 thì chẳng đủ đóng cái số lãi từ tiền gốc
đẻ ra. Lãi mẹ đẻ lãi con 2 tháng kể từ số nợ 17tr tôi gần như bỏ học, tôi cố gắng
cày cuốc trong game lấy đồ đem bán... bỏ thi để đi làm kiếm tiền. Tôi ngập ngụa
trong bao lời nói dối “con ổn, con tốt, học hành vẫn bình thường, con suýt giành
bla bla...”
Ngày 24 tháng
12 năm 2011 nhập học được 3 tháng tôi nợ người 14tr 6 với tình thế chuẩn bị đợt
tết dương về “báo nhà” dẫu biết số tiền đó là quá lớn đối với gia đình, ba mẹ sẽ
làm gì, mọi người sẽ nhìn tôi như thế nào, liệu tôi có còn được đi học tiếp???
Ngày 29 tháng 12 năm 2011 đứa bạn đại học thông báo được nghỉ tết dương nhưng tôi không quan tâm lắm, đã mấy tháng nay đối với tôi ngày nào chả là ngày nghỉ, lòng nặng trĩu trong túi còn 237 ngàn tôi tính về quê ngày mai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét